o0o Ngày ấy, chưa có phố Láng Hạ. Ngày ấy chưa có phòng hành chính của chị Lại Hương Huyền, chưa có các người đẹp Thanh Huyền, Minh Huệ. Ngày ấy máy phô tô cóp pi còn đặt ở chỗ khác. Và ngày ấy, tôi vừa đi bộ đội từ chiến trường Liên Xô về. Và để rồi, một hôm trên đường đi làm qua khu mà người ta gọi là Láng Hạ bây giờ, tôi chợt nghe thấy tiếng chưỉ bới của 01 người phụ nữ đẹp như tiên: tóc đen, mềm, mượt, dài, da trắng, má hồng, lông my cong, môi thơm, tươi mát,trông giống Thanh Huyền hay Huệ gì đó của phòng hành chính bây giờ: Tiên sư bố mày. Hôm qua mày làm bà một cái. Hôm nay, mày lại làm bà cái nữa. Mày thấy của bà to, của bà trắng, mày thấy của bà đẹp, hấp dẫn, mày thấy của bà đã được tỉa tót sạch sẽ mà mày làm bừa à. Mày tưởng bà không đau à. Mày tưởng bà không xót à. Bà đau lắm chứ. Bà xót lắm chứ. Hôm qua, khi mày làm bà cái đầu bà đau lắm, đau quặn người lại. Nhưng bà nén chịu. Nhưng hôm nay thì bà thực sự không chịu nổi nữa rồi. Hôm nay thì bà quá đau rồi. Bà phải chửi bố mày lên cho thiên hạ họ nghe thấy. Đồ khốn nạn. Đồ đểu cáng. Đồ mất dạy. Thật đáng phỉ nhổ vào mặt mày. - Nói rồi, cô gái xinh đẹp kia vác đòn gánh phang vào tên thanh niên khốn kiếp kia tới tấp. Với máu của người lính, tôi định rút khẩu súng hữu ích của mình từ trong quần (à quên, ở trong túi ra)chí ít cũng phải bắn chỉ thiên một phát, thì thấy tôi, cô gái xinh đẹp liền tâm sự rằng hắn ta ăn nhón trộm của cô hai ngày liền hai cái cải bắp. Tôi gọi điện cho cảnh sát và phi xe đến cơ quan kẻo đi làm trễ... o0o Dịp về quê, tôi có dịp đọc cuốn "Tập làm văn" của đứa cháu nhỏ. Đầu bài:"Hãy tả chiếc bồ nhà em". Tôi đọc được như sau: - Nhà em ít thóc nên không có bồ. Thóc nhà em đựng ở thúng, cót. Tuy nhiên, em có nghe bác Thạch, bạn bố em nói, bố em có bồ, nhưng không mang về nhà. Em có gặng hỏi, bố em chỉ nói: Con còn bé quá, sau này sẽ biết. Em cứ nghĩ: Bồ đựng thóc thì sao lại để nơi khác. Bác Thạch có nói, bồ của bố em dễ thương lắm, đáng yêu lắm. Bác ý bảo bồ của bố em dài, chân cao, miệng nhỏ, trông cũng nhỏ nhắn. Và thế là em hiểu, bố em có thóc, và ông ta để riêng một chỗ. Tuy nhiên em mong bồ của bố em phải to cơ, mà bố phải mang bồ về nhà cơ. Nhưng tại sao khi nói ý muốn này cho mẹ em, thì mẹ em nói, nếu bố em mang bồ về nhà, mẹ em sẽ chọc tiết. Em chẳng hiểu gì cả. Chả nhẽ bồ thóc lại là một loại động vật à? Em rất muốn nhìn thấy bồ. Và khi đó em sẽ tả chiếc bồ thật hay, thật xúc tích. Được rồi, nếu không, em sẽ gom tiền, tự kiếm bồ cho mình. và có lẽ phải thế cô ạ!!! o0o Cả hội trong lúc nghỉ giải lao chờ xem hiệp hai trận Nga-Đức vừa uống nước vừa ...ước. Mỗi người ước mơ , mơ ước một kiểu. Anh B. nói: - Tôi ước ba điều: Thứ nhất, tôi có sức khoẻ vô tận. Thứ hai, trên trái đất này chỉ còn lại toàn phụ nữ, trẻ, đẹp, vui tươi, trừ tôi. Thứ 3, tôi có được 3 điều ước khác. o0o Cô con gái nằn nỷ đề nghị mẹ cho phép lấy anh Tú, người yêu của mình. Mẹ phản đối ngay: - Ai chứ thằng Tú này là mẹ hổng đồng ý đâu. Nó vừa hư người, ăn khoẻ, làm yếu, ham chơi, mà nhất là... mẹ thấy tính nó có vẻ thích mây mưa, ong bướm. -Nhưng con đã trót trao cái quý giá nhất của con cho anh ấy rồi! Sau khi nhìn chằm chằm vào cổ cô con gái, người mẹ thốt lên: - ỡm, cô gái yêu của mẹ, mày làm cho mẹ hết hồn. Mẹ cứ tưởng mày đã trao cho nó cái dây chuyền 5 chỉ mà mẹ mua cho hôm sinh nhật.